"Hạnh phúc nhất là được đến trường"

Quãng đường dài hàng chục km đầy đất bùn quánh sệt khi mùa mưa đến và bụi đỏ tung mù vào những ngày nè nắng cháy tưởng chừng như là quá xa với những bước chân bé nhỏ của cô bé Lý Thị Phòng – học sinh người Dao tại trường chuyên Quang Trung, tỉnh Bình Phước.  Chiếc quần trắng xăn lên thật cao, Phòng vẫn chộn rộn bước đến trường như những ngày đầu đi học. Vì với em, được cùng bè bạn lần giở những trang sách ở trường lớp là điều thật hạnh phúc.


Tại ngôi trường chuyên này, tất cả mọi người đểu phải nỗ lực học thật giỏi vì chương trình học rất khó. Cô bé Phòng vẫn đạt danh hiệu học sinh giỏi trong bao năm qua, dù không có điều kiện đến lớp học thêm vì nhà quá xa và ngày ngày Phòng phải phụ cha mẹ làm rẫy để kiếm cái ăn trong gia đình


Vinh dự được nhận học bổng Đèn Đom Đóm, Phòng đang nghĩ đến một chiếc xe đạp để giúp em đến trường dễ dàng hơn. Nềm vui đó cũng là niềm tự hào của bà con trong sóc. Như một sự nâng đỡ về tinh thần, học bổng Đèn Đom Đóm thắp sáng trong em niềm tin vào nghị lực biết vượt lên khó khăn để hướng đến một tương lai tươi sáng.

Được đề cử bởi:
  những gương mặt khác
Tran Quoc Huan |Gửi ngày 17/09/2014

Hãy nhìn ánh mắt của em gái người Pa Cô ở A Lưới.

ĐÈN ĐOM ĐÓM – TIẾP TỤC HÀNH TRÌNH BẤT TẬN TỎA SÁNG NHỮNG ƯỚC MƠ |Gửi ngày 16/09/2014

Cái nắng vàng ươm của mùa thu tháng tám như bị loãng ra bởi  sắc trắng tinh khôi của màu áo học trò khi một mùa tựu trường nữa lại về. Những ngày này, trên khắp nẻo đường, chúng ta dễ dàng nhìn thấy những cô cậu học trò nhỏ ríu rít gặp lại bạn bè sau những tháng hè xa cách, bắt gặp những bé nhỏ bỡ ngỡ, líu ríu theo chân bố mẹ khi lần đầu tiên vào lớp 1, lạ lẫm với với những ngôi trường mới khang trang. Tuy nhiên, len lỏi xa hơn một chút về những vùng sâu, chúng ta không khỏi chạnh lòng trước những ngôi trường liêu xiêu, những phòng học tạm bợ, trống huơ trống hoác, những mái đầu khét nắng vội vã đến lớp sau những buổi mưu sinh vất vả.

Để những ước mơ đến trường không bị dập tắt bởi gánh nặng mưu sinh hàng ngày, chương trình Đèn Đom Đóm đã được khởi xướng nhằm ngăn dòng bỏ học của trẻ em có hoàn cảnh khó khăn, xây dựng nên những ngôi trường mới khang trang, chắp cánh cho những ước mơ bay xa đi đến tận cùng của kho tàng tri thức. Biết đâu đấy trong những ngày này, nơi cổng trường Đại học, nơi những giảng đường rộng mở  thênh thang - ước mơ suốt mười hai năm đèn sách của bao họ trò - có những ánh mắt háo hức, những bước chân rộn rã của các bạn sinh viên đã từng là những cô bé, cậu bé  hiếu học ở vùng sâu vùng xa, được tiếp sức tới trường qua chương trình khuyến học Đèn Đom Đóm, để hôm nay tự tin bước vào một chân trời mới. 

Cảm xúc đong đầy theo từng ánh “Đèn Đom Đóm”

Lướt qua website http://dendomdom.com.vn, có thể bắt gặp vô vàn câu chuyện đầy cảm động về nghị lực vươn lên của những em học trò nghèo, hiếu học và hiếu thảo. Cũng có thể bắt gặp đầy ắp những hình ảnh trong trẻo, đáng nâng niu từ những ngôi trường heo hút, điều kiện vật chất thiếu thốn đủ mọi bề nhưng vẫn đang là nơi thắp lửa ước mơ cho hàng trăm em học sinh. 

Bạn đọc mang nick Siu Tâng không giấu những cảm xúc của mình khi nhắc đến ngôi trường Tiểu học Nguyễn Trãi xã IABIA, huyện Phú Thiện, tỉnh Gia Lai trong chương trình Đèn Đom Đóm: “Nhìn gương mặt hồn nhiên của các em nhỏ, tôi thật sự xúc động. Lòng cứ rưng rưng nhớ ngày tôi đi học, cũng ngôi trường đó, bao năm qua vẫn không đổi thay, cũ kĩ, rách nát, mưa dột... Thế mà bao thế hệ học trường này giờ đã thành kĩ sư, giáo viên. Thương quá ngôi trường kí ức tuổi thơ tôi!”. 

Với anh Đặng Khánh Hào, câu chuyện về một trong các gương mặt nhận học bổng hiếu học Đèn Đom Đóm: cô bé Trần Thị Măng ở trường Tiểu học Phú Đa 3 - Phú Vang - Thừa Thiên Huế đã để lại cho anh nhiều xúc động. Nhà nghèo, bố bệnh nặng, Măng ngày ngày phải thức đêm đi đánh cá cùng mẹ đến 5h sáng mới về. Mỗi đêm chật vật như thế để được 6-7 lạng cá tôm, thu nhập mỗi tháng chỉ được 3-4 trăm ngàn nhưng cô bé chưa khi nào thôi ước mơ cháy bỏng được tiếp tục học hành. Anh Hào viết những dòng chia sẻ cho chương trình Đèn Đom Đóm: “Là người trưởng thành cũng nhờ vượt khó. Để có được như ngày hôm nay, tôi thấu hiểu sự cần giúp đỡ của các em đến như thế nào! Cảm ơn chương trình Đèn Đom Đóm. Tôi mong sẽ có nhiều hơn nữa sự chung sức của mình và của các nhà hảo tâm để các em được ăn học nên người. Cảm ơn nhiều lắm!”.

Tiếp tục hành trình với sự chung tay góp sức của cộng đồng

Khởi xướng từ năm 2002, sau 12 năm hoạt động, nhãn hàng Cô Gái Hà Lan (công ty FrieslandCampina Việt Nam) đã trao hơn 20.000 học bổng, 16 ngôi trường mới ở các xã vùng sâu vùng xa các tỉnh Bình Phước, Quảng Ngãi, Huế, Hà Nam, Cà Mau, Kon Tum, Quảng Bình, Lai Châu, Lâm Đồng…, đã tạo điều kiện cho trẻ em nghèo vượt khó tiếp tục đến trường, hướng về một tương lai tươi sáng hơn. Sắp tới đây,  trong tháng 9/2014, ngôi trường thứ 17 của Đèn Đom Đóm sẽ được khánh thành ở huyện A Lưới, tỉnh Thừa Thiên Huế. Có thể nói sau hơn 12 năm hoạt động, chương trình khuyến học Đèn Đom Đóm đã thực sự trở thành một phong trào xã hội, không ngừng nhân rộng tinh thần sẻ chia là hạnh phúc trong cộng đồng.

Từ hình ảnh một chàng trai nghèo đêm đêm học dưới ánh đèn đom đóm để một ngày kia rỡ ràng vinh quy bái tổ, trở thành Lưỡng Quốc Trạng Nguyên, những ánh “Đèn Đom Đóm” của chương trình khuyến học này sẽ viết tiếp hành trình của mình - hành trình giúp làm vơi đi những nhọc nhằn của con đường đến lớp, hành trình tiếp sức và hun đúc nuôi dưỡng những tài năng làm rạng danh đất Việt khắp năm châu.

Mười hai năm…Câu chuyện của Đèn Đom Đóm chắc chắn sẽ không dừng lại. Vì ánh sáng tưởng chừng lập lòe đơn sơ ấy lại luôn nhận được những hưởng ứng ngày một nhiệt thành hơn từ hàng triệu trái tim của những người Việt Nam nâng niu, trân trọng tinh thần hiếu học. 

lelaodong |Gửi ngày 02/10/2013

Qua chương trình "Đèn đom đóm" tôi cảm thấy rất xúc động đối với các em và gia đình có hoàn cảnh khó khăn, thiếu thốn. Chương trình đã đem lại những hình ảnh chi tiết, cụ thể, không biết mọi người xem có cảm đồng và đồng hành để chung tay góp sức tạo điều kiện cho các em có đủ ăn, đủ mặc và có trường, lớp học như những nơi khác. Rất may mắn là có sự hỗ trợ từ " Sữa cô gái Hà Lan" đồng hành cùng chương trình đã tạo điều kiện cho các em thoát khỏi cảnh khó khăn trong nhiều năm qua. Mong rằng mọi tầng lớp trong xã hội ta cần chung tay góp sức cùng "Sữa Cô gái Hà Lan" đặc biệt là các nhà hảo tâm cá nhân, doanh nghiệp, các đại gia giàu có, làm ăn có lãi hay lên truyền hình, đi siêu xe... nên ủng hộ đồng hành chung tay để các em có cuộc sống và học tập bớt vất vả, khổ sở, thoát cảnh đói nghèo. Nếu được như vậy thì sẽ tích đức cho đời và cho gia đình.

Nguyễn Việt Anh |Gửi ngày 24/08/2013

Em vẫn còn nhớ những kỷ niệm về ngày hôm đấy ngày mà em được nhận học bổng đèn đom đóm.Giờ mỗi lần xem chương trình đèn đom đóm thì những cảm xúc ấy lại chợt về.Cám ơn chương trình đèn đom đóm nhiều lắm.Mong rằng chương trình sẽ tiếp tục là nơi thắp sáng niềm tin cho các thế hệ học trò Việt Nam.

Nguyễn Thành Ngoan |Gửi ngày 05/01/2013

Chương trình "Đèn đom đóm" rất có ý nghĩa. Mỗi khi xem chương trình này em đều rất xúc động và tự nhủ với bản thân phải cố gắng như những em nhỏ trong chương trình. Em cũng rất nể phục ai những đã sáng tạo ra và điều hành chương trình này. Tất cả đều hoàn hảo từ hình ảnh, lời bình, người dẫn chương trình.... Em đặc biệt thích giọng nói của chị Thu Hà rất ấm ấp.

Tuyết Minh |Gửi ngày 29/11/2012

Mỗi lần xem chương trình Đèn Đom Đóm tôi lại ko kiềm chế được cảm xúc của mình trước những gương mặt non nớt ngây thơ mà đã sớm phải chịu đói khổ và cơ cực. Tôi thường cho con tôi xem để giáo dục cháu về lòng nhân ái và biết trân trọng cuộc sống hạnh phúc và đầy đủ của mình, biết yêu thương và sẻ chia với người khác. Tôi chỉ mong VTV sẽ giúp chương trình ngày càng xây được nhiều ngôi trường Đom Đóm hơn nữa để tất cả trẻ em Việt Nam được đến trường, được học tập trong những ngôi trường khang trang đẹp đẽ hơn. Hãy mang hơi ấm tình người đến với các em, xua đi cái lạnh giá mùa đông mà các em đang phải chịu đựng. Tôi chỉ mong VTV hãy làm thật nhiều những chương trình có ý nghĩa như: Đèn đon đóm, Lục lạc vang, vượt lên chính mình ... vv để cuộc sống xung quanh chúng ta không còn những mảnh đời bất hạnh.

poluxime |Gửi ngày 08/10/2012

tôi sinh ra va lơn lên ở sín thâu .tôi thật sự xúc động khi nhìn thấy các em .các thầy cô ở nga ba biên giới khó khăn gian khổ.có một lần tôi vô tình xem được những hình ảnh các thầy cô các em trên truyền hình vtv2 đèn đom đóm.tôi rưng nước măt .mái trương xưa vẫn vậy.cái nhà cũ kĩ.mưa dột có hôm mưa to gió lơn chúng tôi phải nghi hoc.hôm sau chung tôi phải học bù.giờ tôi đã la sinh viên đại học nhưng kí ước ấy mãi mãi trong tôi.các em học sinh ngươi ha nhi ở đây cũng như các thầy cô ở nga ba biên giới mong muốn thoat khỏi cái nghèo đói.có một mái trường để các em có điều kiện học tập tốt hơn.tôi cam ơn cac anh chi BTV các anh chi thưc hiện chương trình đã vất vả những chặng đường khó khăn đến nga ba biên giới để đưa thông tin đên với mọi người.tôi hi vọng nhà nước sẽ có nhiều chế độ chính sách hơn nữa hỗ trợ trể em vùng cao.

Trần Thùy Dung |Gửi ngày 03/07/2012

Tôi muốn làm được một điều gì đó cho các em nhưng tôi chỉ có sức trẻ và lòng nhiệt huyết!! Hy vọng những bạn trẻ như tôi sẽ là những tình nguyện viên cho chương trình

kim trang |Gửi ngày 04/06/2012

Cuộc sống là chia sẻ!

hoaquynh |Gửi ngày 04/05/2012

Em rất thích chương trình này! Cảm ơn tất cả nhũng người làm chương trình Đèn Đom Đóm đặc biệt là admin chương trình giúp chúng tôi có giao diện dễ nhìn, dễ tìm kiếm những thông tin liên quan đến việc ủng hộ. Khi vào đó tôi rất xúc động, thôi thúc mình phải hành động, phải làm gì đó để giúp các em. Tuy nhiên tôi mong muốn chương trình nên có thêm phần hỗ trợ trực tuyến và hotline trên website nhằm kịp thời giải đáp những thắc mắc của độc giả..

Siu Tâng |Gửi ngày 02/04/2012

Nhìn những gương mặt lén lút, đầy hồn nhiên của các em nhỏ, tôi thật sự xúc động. Vì khó khăn gian khổ các em chịu đựng, có ngày no có ngày đói, đi lượm phân bò, mò những con ốc, bắt những con cua đồng sống qua ngày. Nhìn hình ảnh đó lòng tôi rưng rưng nước mắt nhớ ngày tôi đi học, cũng ngôi trường đó, bao năm qua vẫn không đổi thay, cũ kĩ, rách nát, mưa dột... Thế mà bao thế hệ học trường này giờ đã thành kĩ sư, giáo viên, ngày xưa chúng tôi khổ nhiều lần, mong muốn thoát khỏi cái nghèo đói cứ quanh quẩn, thế là cố gắng học thật tốt để mai sau đỡ khổ, gieo cái chữ cho đồng bào tôi. Đó là Trường TH Nguyễn Trãi IaPiar, Phú Thiện, Gialai. Kí ức tuổi thơ của tôi.

Hoàng Thị Ngọc Anh |Gửi ngày 01/04/2012

Cho em hỏi là chương trình đèn đom đóm có hoạt động ở TPHCM không vậy? Em muốn quyên góp áo quần và sách vở cho trẻ em nghèo thì làm thê nào?

TRAN THANH SON |Gửi ngày 31/03/2012

Cô học trò mồ côi và ước mơ tới trường Nếu có một điều ước, cháu chỉ mong sao sớm khỏi bệnh để được đến trường và chăm sóc em gái và ông bà nội. Cháu sẽ cố gắng học thật giỏi để mọi người không nghĩ cháu là đứa mồ côi không có người dạy"- Đó là tâm sự của Trần Minh Phương, học sinh lớp 6B, Trường THCS số 1, thị trấn Phố Ràng (Bảo Yên). Mồ côi cả cha lẫn mẹ, bản thân lại mang trọng bệnh, song Phương vẫn đang hằng ngày nỗ lực vượt qua số phận vươn lên học giỏi. Hàng ngày, Phương dạy em gái học bài. Không giống như những đứa trẻ bình thường, ngay từ mới khi sinh ra, cô bé Trần Minh Phương đã mắc phải căn bệnh viêm cầu thận. Thương con, dù hoàn cảnh khó khăn, nhưng bố mẹ em phải bán hết những gì có giá trị, chắt chiu vay mượn để chạy chữa cho con gái. Hễ nghe ai nói ở đâu có thầy thuốc chữa được bệnh là bố mẹ em lại tìm đến. Ngày đó, đối với Phương, việc hằâng ngày phải ở nhà nhìn bạn bè đến trường còn đau đớn hơn căn bệnh viêm cầu thận của em. Nhưng vì điều kiện kinh tế gia đình cũng như việc điều trị bệnh mất nhiều thời gian, nên học hết lớp 2, Phương phải nghỉ học ở nhà để điều trị bệnh. Tưởng chừng như việc học của em đứt gánh giữa đường, nhưng sau một thời gian ngắn được điều trị bằng thuốc nam, căn bệnh viêm cầu thận đã suy giảm đôi chút và ước mơ đến trường của Phương lại được thắp sáng. Đến năm 2005, khi bệnh tình của Phương đang có dấu hiệu thuyên giảm thì cũng là lúc bố của Phương phát hiện mình mắc phải căn bệnh ung thư vòm họng. 1 năm sau, bố em mất, để lại 2 con thơ dại. Bao gánh nặng dồn hết lên đôi vai mẹ em. Để có tiền nuôi 2 chị em Phương ăn học, mẹ Phương đã phải tảo tần bươn trải đủ nghề để kiếm sống. Nhưng rồi, tai họa lại ập đến gia đình Phương khi mẹ em phát hiện ra mình bị mắc căn bệnh ung thư phổi giai đoạn cuối; đến tháng 5/2011, mẹ em mất. Căn nhà nhỏ liêu xiêu nằm giữa một xóm nghèo thuộc khu 2Đ, thị trấn Phố Ràng là tổ ấm của 2 chị em Phương. Phía trong nhà không có tài sản gì đáng giá ngoài chiếc giường ọp ẹp, bộ bàn ghế sứt mẻ và vài dụng cụ sinh hoạt tối thiểu được hai chị em sử dụng hằng ngày. Màng nhện giăng kín các thanh xà nhà, có lẽ nơi duy nhất trong căn nhà cô đơn lạnh lẽo đó được hai chị em Phương chăm chút nhất là bàn thờ bố mẹ. Kể từ khi bố mẹ mất, hai chị em Phương nhận được sự chăm sóc của ông bà nội sống gần đó nay sắp bước sang tuổi 70. Ngoài đồng lương hưu ít ỏi và số tiền chắt chiu từ quán bán hàng tạp hóa ngoài chợ của bà, nay càng khó khăn hơn với việc thêm 2 miệng ăn. Dù có khó khăn như thế nào thì ông bà cũng là chỗ dựa duy nhất mà hai em có thể bám víu vào trong lúc này. Hiểu như thế nên hằng ngày khi tan trường, việc đầu tiên là Phương ra cửa hàng tạp hoá ngoài chợ phụ giúp bà. Từ việc nấu cơm, dọn nhà cho đến việc phụ giúp bà bán hàng, được cô bé 13 tuổi này làm rất thành thạo. Vừa làm chị, vừa làm mẹ, khoảng thời gian rỗi ít ỏi còn lại Phương dành để chăm sóc và dạy em. Phương chia sẻ: Em hy vọng bằng những việc làm của mình, sẽ bù đắp phần nào sự thiếu thốn tình cảm cho em gái. Thật đáng khâm phục biết bao, trong 5 năm học, cô học trò mồ côi này luôn là học sinh giỏi, tiêu biểu được bạn bè và thầy, cô nể phục. Đau ốm liên miên đã khiến em thường xuyên phải nghỉ học, thậm chí có thời điểm gần nửa tháng trời em không được đến trường bởi những ca điều trị tại nhà kéo dài. Những lúc như vậy, hành trang theo cô học trò nhỏ đến trường ngoài chiếc cặp sách là những bọc thuốc nam mà em mang đi để uống vào giữa giờ. Đặc biệt hơn nữa, với vai trò là lớp trưởng, Phương luôn gương mẫu đi đầu trong các phong trào, tham gia tích cực các hoạt động ở trường. Trải qua những nỗi đau về bệnh tật, nỗi đau mất mát người thân, nhưng ngọn lửa học tập, khát khao được đến trường của Phương chưa bao giờ tắt. Cũng bởi niềm đam mê ấy, khát vọng sống ấy đã và đang tiếp sức giúp em thêm nghị lực để đến trường… Thế nhưng, hoàn cảnh kinh tế như hiện tại thì liệu ước mơ nhỏ bé đó có trở thành hiện thực? Điều này cần lắm sự giúp đỡ của các nhà hảo tâm nhằm tiếp sức cho cô học trò mồ côi được đến trường. Mọi ủng hộ xin gửi về địa chỉ: Trần Minh Phương, học sinh lớp 6B, Trường THCS số 1, thị trấn Phố Ràng, huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai. Phóng viên Trung Kiên - Đài PTTH Lào Cai

Lam Dien Trung |Gửi ngày 30/03/2012

Tôi được xem chương trình Đèn Đom Đóm, tôi cảm thấy rất xúc động nhưng hoàn cảnh gia đình của các em học sinh khó khăn, thiếu thốn, vất vả. Tôi mong rằng mọi người dân cần chung tay góp sức để ủng hộ cho các em được học hành và gia đình các em được đủ ăn, đủ mặc để thoát khỏi cảnh đói nghèo. Tôi rất cảm ơn những BTV, MC thực hiện chương trình phải vất vả những chặng đường khó khăn để đưa thông tin đến cho mọi người xem. Hy vọng Chương trình sẽ phát sóng nhiều hơn nữa với những hoàn cảnh khó khăn còn đó trong xã hội.

Nguyễn Huy Hoàng |Gửi ngày 29/03/2012

Rất xúc động trước những em có hoàn cảnh khó khăn, học giỏi ..........

pé Su |Gửi ngày 27/03/2012

Mỗi lần xem chương trinh Đèn Đom Đóm thì lòng tôi sừng sừng mún rơi nước mắt không hiểu vì sao nhưng tôi thương tiếc các em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn. Lòng chợt nghĩ rằng tại sao họ cũng là người nhưng hoàn cảnh họ khó khăn đến vậy. Mọi người hãy cùng chia sẻ nỗi đau đó cùng những người bạn như mình nha!!!

Dinh Ngoc Linh |Gửi ngày 14/03/2012

Mỗi lần xem chương trình DDD tôi rất xúc động. Tôi thương các em và thương bao người dân nước mình còn quá vất vả. Rất nhiều người trong chúng ta luôn nghĩ đến một cuộc sống tiện nghi, sung túc và có những người bất chấp tất cả để có cuộc sống ấy. Vậy tại sao những lúc sắp lầm đường lạc lối ta không nghĩ đến các em để sống có ích và ý nghĩa hơn? Những kẻ đang bòn rút ngân sách Nhà nước có nghĩ gì không khi thấy các em như thế? Cảm ơn những tấm lòng nhân ái đã giúp đỡ các em nhỏ nghèo vượt khó. Cảm ơn DDD đã mang lại niềm vui, niềm tin và hi vọng cho các em. Hi vọng Nhà nước sẽ có nhiều chế độ chính sách hơn nữa để hỗ trợ trẻ em vùng cao, vùng sâu, vùng xa, vùng đặc biệt khó khăn và sẽ có những biện pháp thiết thực để ngăn chặn tham nhũng, để ngân sách không bị rút ruột. Cảm ơn phóng viên Mạnh Tùng - anh Đom Đóm và những người thực hiện chương trình.

phu quoc |Gửi ngày 10/03/2012

Thật cảm động! Tôi mong rằng chương trình DDD ngày càng phát triển, các em nhỏ ở các vùng khó khăn của tổ quốc sẽ được đến trường. Tôi sẽ kêu gọi người thân, bạn bè cùng ủng hộ chương trình này. Một chương trình rất ý nghĩa!! Những ý kiến chia sẻ của các bạn thật hay & ý nghĩa. Cảm ơn Cô Gái Hà Lan đã, đang và sẽ giúp đỡ học sinh nghèo của Việt Nam

Nguyễn Hữu Bảo |Gửi ngày 29/02/2012

Chương trình "Đèn Đom Đóm" thực sự không thể kiềm chế được cảm xúc, hãy nhìn chúng ta xem, chúng ta đang được học trong những môi trường có đầy đủ tiện nghi, mà chúng ta lại không muốn học, hãy nhìn xem hãy nhìn những trường học khác xem, tuy rằng không có đầy đủ tiện nghi nhưng họ lại rất ham học, hãy nhìn họ và hãy suy nghĩ về mình, cảm ơn Đèn Đom Đóm đã cho chúng ta chia sẽ cảm xúc, hãy chung tay góp sức để giúp những đứa trẻ trên nước Việt Nam để họ có những môi trương học tập tốt hơn...!!Hãy chung tay vi một cộng đồng Việt phát triển!!!

samhappy |Gửi ngày 10/02/2012

Đèn đom đóm là chương trình mà mình cảm thấy tin tưởng để tham gia ủng hộ cho các em nhỏ tuy gặp hoàn cảnh khó khăn nhưng không ngừng nỗ lực để thực hiện giấc mơ của các em. Mỗi khi buồn những câu chuyện của đèn đom đóm là động lực giúp mình tự tin hơn. Bây giờ mình đã ra trường và có 1 công việc ổn đinh, mình cảm thấy zui vì từ bây giờ mình có thể sẻ chia phần nào "sự may mắn" của mình với các em. Mình thự sự hạnh phúc. Mình sẽ thực hiện mục tiêu mà bản thân đã đề ra từ lâu từ khoản thu nhập của mình!!!!!! happy! Mặc dù nó chỉ nhỏ thui nhưng mình hạnh phuc vì có thể làm một việc có ý nghĩa. Mình cảm thấy hạnh phuc khi nghĩ rằng sự ủng hộ của mình đã mang lại niềm vui cho em nhỏ nào đó. Và có lẽ cũng sẽ có em sẽ nhớ đến mình! hạnh phúc ^_^

Trần Văn Nam |Gửi ngày 07/02/2012

Chương trình Dèn đom đóm là chương trình rất có ý nghĩa cả về vật chất và tinh thần cho các em học sinh nghèo hiếu học. Tôi mong rằng càng ngày chương trình càng phát triển.

le khanh loan |Gửi ngày 02/02/2012

Thực sự e cảm thấy Chương trình DDD là một chương trình rất hay và ý nghĩa, từ đó e cũng phần nào hiểu rõ thêm hoàn cảnh của các bạn học sinh ở mọi nơi, mong rằng chương trình ngày một phát triển hơn nữa!

Hoàng Phượng |Gửi ngày 29/01/2012

Chương trình Đèn Đom Đóm quả thật đã làm em rất xúc động. Đó là nghị lực phi thường của các em nhỏ, thực sự không thể diễn tả bằng lời. Và những tấm lòng nhân ái của mọi người, đặc biệt là thầy cô và những người thực hiện chương trình. Cám ơn tất cả. Mỗi lần xem xong chương trình là một lần em được tiếp thêm sức mạnh để cố gắng học tập, biết trân trọng những gì mình đang có. Năm mới em chúc cho chương trình ngày càng phát triển, nhận được sự giúp đỡ của nhiều người và các tổ chức.

Nguyễn Kiến Hùng |Gửi ngày 11/01/2012

Nhưng thấy thầy cô và các em học sinh vùng cao vẫn còn gặp nhiều khó khăn. Là một giáo viên đã từng công tác ở những nơi như vậy nên tôi rất hiểu và cảm thông với các thầy, cô và các em học sinh. Các thầy cô và các em hãy cố gắng lên nhé. Chúc chương trình Đèn Đom Đóm ngày càng phát triển và lớn mạnh và nhận được nhiều sự đồng tình và giúp đỡ của mọi người. Chương trình này thật là ý nghĩa -> món quà tuy nhỏ nhưng đã sưởi ấm được nhiều con tim. Chúc thành công, chúc mừng năm mới.

Nguyễn Kiến Hùng - Trường tiểu học Khánh Yên - Lào Cai

phạm hoàng trung |Gửi ngày 08/01/2012

CỐ GẮNG LÊN CÁC EM NHÁ! CẢM ƠN CHƯƠNG TRÌNH ĐÈN ĐOM ĐÓM.

Nguyen Đinh Quyet |Gửi ngày 08/01/2012

Mùa xuân sắp trở về trên đất Việt nhưng vẫn còn đó những mảnh đời bất hạnh, những số phận éo le. Những đôi chân trần lạnh lẽo, tà áo sờn vai rách tả tơ mặc cho gió rét mưa phong cứa vào da thịt. Vẫn còn đó những đôi môi run bắn lên vì rét. Các em đang rất cần những bàn tay ấm nóng chở che, những ngọn lửa tình thương từ phía tất cả chúng ta, từ những con người có lương tri, những nhà hảo tâm. Để cho các em được thắp sáng ước mơ tới một tương lai sáng lạng. Và cũng chân thành cảm ơn ban biên tập chương trình. Chính các anh, các chị đã đem đến một cầu nối tình thương đến cho các em có hoàn cảnh khó khăn, hiếu học. Những giọt mồ hôi của các anh, các chị vẫn rơi đôi lúc là những giọt nước mắt. Nhưng đằng sau tất cả những cảm xúc ấy, những cử chỉ ấy là một lối sống đẹp.

Đèn Đom Đóm |Gửi ngày 08/01/2012

Chào bạn Vì Văn Hải,
Đèn Đom Đóm đã nhận được thông tin liên hệ của bạn, xin thay mặt cho Chương trình khuyến học Đèn Đom Đóm do Cô gái Hà Lan phối hợp với VTV2 thực hiện, cảm ơn bạn đã quan tâm đến chương trình và gửi thông tin về điểm trường khó khăn.
Đèn Đom Đóm cũng đã xem link bạn gửi, thực sự Đèn Đom Đóm rất xúc động với hoàn cảnh của điểm trường. Để gửi thông tin đề cử đến chương trình. Bạn có thể làm như sau:
Truy cập vào website www.dendomdom.com.vn. Sau đó vào menu Trường học Đèn Đom Đóm, tiếp tục chọn menu Trường học do cộng đồng đề cử, nhập các thông tin về ngôi trường trong bảng đó, sau đó nhấn nút để gửi đi, các thông tin sẽ được chuyển tới BTC chương trình.
Mọi thông tin đề cử được gửi đến sẽ được BTC xem xét và cập nhật lên website www.dendomdom.com.vn
Trân trọng,
 

Vì Văn Hải |Gửi ngày 07/01/2012

Mình muốn đề cử một vài điểm trường ở huyện mình lên chương trình thì làm thế nào nhỉ ? mình đã có gửi mail về BQT mà mãi không thấy hồi âm. Hy vọng sẽ được sự quan tâm, ủng hộ cho trường huyện mình, một điểm trường không có khả năng học, phải học nhờ nhà lưu bệnh nhân của trạm y tế xã. Mong mọi người hướng dẫn. Cảm ơn nhiều

huythai |Gửi ngày 04/01/2012

Các bạn xem video này và cho ý kiến nhé. http://www.youtube.com/watch?v=umonCu7yZTY

Nguyễn Thị Hoa |Gửi ngày 21/12/2011

Mỗi lần xem tôi lại khóc, khóc thương cho hoàn cảnh của các em và nhớ lại thời thơ ấu của tôi cung như các em. Tôi cầu mong cho các em có được một ý chí một nghị lực phi thường đẻ có thể vượt qua hoàn cảnh khốn khó của bản thân của gia đình và cũng mong xã hội mỗi con người chúng ta đừng bàng quang vô cảm trước nổi đau, nổi khốn khó của các em, hãy chung tay góp sức cho các em để các em có thể có được tuổi thơ đỡ vất vã, nhọc nhằn để các em có thể đến được với ước mơ của các em.

 
  
LOGIN       Quên mật khẩu